Chương 17 - Ai Đứng Sau Đám Cưới Này
Nhân viên mở đường âm thanh trước mặt cảnh sát.
Đầu tiên là tiếng chuyên viên trang điểm đi qua đi lại.
Sau đó là tiếng đóng cửa.
Giọng Hứa Nghiên rõ ràng vang lên.
“Thiến Thiến, trong sổ mừng cứ bổ sung tám người này.”
“Tổng số tiền nhất định phải là 200.000 tệ.”
Chu Thiến hỏi:
“Tại sao nhất định phải là 200.000?”
Hứa Nghiên khẽ cười.
“Bố mẹ Tri Ý hôm nay vừa chuyển 200.000 tiền đặt cọc cho cô ấy.”
“Nhiều hơn cô ấy không lấy ra nổi.”
“Ít hơn thì không đủ cho tớ dùng.”
Tôi nhắm mắt.
Dù đã đoán từ lâu.
Nhưng khi thật sự nghe thấy, tim vẫn như bị ai siết mạnh.
Ghi âm tiếp tục.
“Phong bì trống ném vào nhà vệ sinh nữ cô ấy từng vào.”
“Lúc chụp ảnh đừng lộ mặt.”
“Quần áo, hoa cài ngực và vòng tay giống là đủ.”
“Cô ấy sợ cảnh sát nhất, cũng sợ ảnh hưởng công việc nhất.”
“Đến lúc đó mọi người cùng khuyên.”
“Cô ấy nhất định sẽ tự bù tiền vào trước.”
Chu Thiến hơi do dự.
“Lỡ cô ấy báo cảnh sát thì sao?”
Giọng Hứa Nghiên chắc chắn.
“Không đâu.”
“Tớ quen cô ấy mười năm.”
“Cô ấy thà tự chịu thiệt.”
“Cũng không dám để người khác nói mình không hiểu chuyện.”
Khoảnh khắc đó.
Cuối cùng tôi hiểu tại sao kiếp trước mình lại thua thảm đến vậy.
Bởi cô ta không phải tình cờ lợi dụng điểm yếu của tôi.
Cô ta đã ghi nhớ từng lần tôi nhường nhịn suốt mười năm.
Cuối cùng biến nó thành một chiếc chìa khóa.
Mở chiếc thẻ ngân hàng chứa 200.000 tệ của bố mẹ tôi.
Triệu Manh đứng bên cạnh tôi, mắt cũng đỏ.
“Cái này có thể đăng không?”
Nhân viên nhìn về phía cảnh sát.
Dữ liệu gốc liên quan đã được niêm phong.
Trong điều kiện không ảnh hưởng điều tra, chúng tôi có thể sử dụng video đám cưới hoàn chỉnh thuộc quyền sở hữu của mình để thanh minh.
Ngoài ra.
Trong tám vị khách quý được gọi tên, đã có sáu người cung cấp xác nhận bằng văn bản.
Xác nhận không tham dự đám cưới, cũng không gửi khoản tiền mừng tương ứng.
Giám đốc Triệu thừa nhận phối hợp với Hứa Nghiên khai khống 50.000 tệ.
Người tài xế kia cũng đã được tìm thấy.
Anh ta nhận 2.000 tệ, làm chứng theo lời thoại Hứa Nghiên cung cấp.
Đơn đặt bộ váy phù dâu thứ hai, camera nhận váy.
Khoản chuyển 5.000 tệ Hứa Nghiên gửi cho nhiếp ảnh gia.
File dự án A Vĩ dùng để dựng video quay lén.
Cây bút máy mực xanh đen Chu Thiến dùng bổ sung sổ mừng.
Video gốc Triệu Manh quay liên tục từ lúc đám cưới bắt đầu.
Từng phần chứng cứ được đặt lên bàn.
Chỉ còn bước cuối cùng.
Để Hứa Nghiên tự thừa nhận video quay lén cũng là công cụ cô ta dùng ép tôi giao tiền.
Ba giờ chiều.
Cô ta chủ động gọi cho tôi.
“Tri Ý.”
Giọng cô ta mệt mỏi.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
“Nói gì?”
“Chỉ cần cậu lấy 200.000 tệ ra.”
“Tớ có thể xóa video, cũng có thể liên hệ công ty cậu giải thích.”
Tôi bấm ghi âm.
“Hôm qua chẳng phải nói hoàn trả tiền mừng sao?”
Đầu dây bên kia im vài giây.
“Bây giờ chúng ta đều biết tiền mừng là giả.”
Cuối cùng cô ta không diễn nữa.
“Vậy tại sao còn bắt tôi lấy 200.000 tệ?”
“Bởi chuyện đã ầm ĩ tới mức này rồi.”
Trong giọng cô ta có oán hận bị nén xuống.
“Đám cưới của tớ cũng không tổ chức được nữa.”
“Nhà chồng ép tớ lấy tiền.”
“Công việc của cậu cũng bị tạm dừng.”
“Mỗi bên lùi một bước không tốt sao?”
Tôi gần như muốn cười.
Cô ta hủy danh tiếng của tôi.
Hại bố tôi nhập viện.
Cuối cùng cái gọi là mỗi bên lùi một bước vẫn là tôi đưa cho cô ta 200.000 tệ.
“Được.”
Tôi nói.
Đầu dây bên kia rõ ràng sững lại.
“Cậu đồng ý?”
“Nhưng cậu phải đăng tuyên bố trước.”
“Nói tiền mừng không mất, là phía các cậu kiểm đếm sai.”
“Được.”
Cô ta đồng ý rất nhanh.
“Nhưng cậu cũng phải quay một đoạn video.”
“Quay gì?”
“Thừa nhận vì muốn mua nhà nên nhất thời nảy lòng tham.”
Ngón tay tôi từ từ siết lại.
Cô ta tiếp tục:
“Cậu yên tâm.”
“Đợi video đăng lên, tớ sẽ nói đỡ cho cậu.”
“Mọi người thấy cậu thật lòng hối cải thì sẽ không mắng cô chú nữa.”
Hóa ra cô ta không chỉ muốn tiền.
Cô ta còn muốn một đoạn video nhận tội có thể mãi mãi nắm trong tay.
Chỉ cần tôi quay.
Sau này bất kể điều tra ra gì, cô ta đều có thể nói tôi lật lời để thoát tội.
“Được.”
Tôi đè nén hận ý.
“Tối nay tám giờ, chẳng phải cậu định livestream giải thích chuyện tiền mừng cưới sao?”
“Tôi sẽ qua quay.”
Hứa Nghiên rõ ràng thở phào.
“Tri Ý.”
“Tớ biết cuối cùng cậu vẫn sẽ biết nghĩ cho đại cục.”
Tôi cúp máy.
Triệu Manh ở bên cạnh nghe đến trợn mắt há miệng.
“Cô ta gọi việc bắt cậu nhận tội là biết nghĩ cho đại cục?”
“Không phải cô ta muốn video sao?”
Tôi lưu đoạn ghi âm trong điện thoại lại.
“Vậy cho cô ta một đoạn.”
Tám giờ tối.
Hứa Nghiên lợi dụng độ nóng do video quay lén mang tới, đúng giờ mở livestream.
Tiêu đề là:
【Cô dâu lên tiếng về vụ mất 200.000 tệ tiền mừng, bạn thân mười năm sẽ xin lỗi trực tiếp.】
Số người trong livestream nhanh chóng vượt 500.000.
Chu Trạch Vũ và Trần Tú Lan đều ngồi bên cạnh cô ta.
Rõ ràng họ cho rằng chỉ cần tôi công khai nhận tội.
Thể diện nhà họ Chu vẫn có thể giữ lại.
Khi tôi đẩy cửa phòng họp khách sạn bước vào.
Hứa Nghiên đang khóc trước ống kính.
“Bất kể Tri Ý từng làm gì.”