Chương 9 - Ai Động Lòng Trước Là Thua

Ta đã trở thành nữ tử xinh đẹp nhất Thịnh Kinh rồi, mẫu thân, không cần lo lắng cho con nữa.

Đang chìm trong nỗi buồn, ta chợt thấy một cái đầu thò ra từ bệ cửa sổ.

Tô Minh Thanh, hình như đầu óc hắn có vấn đề.

Ta lạnh tanh ấn đầu hắn xuống, tự nhủ: “Vừa rồi hình như nhìn phải thứ bẩn thỉu không nên nhìn.”

Hắn lại thò ra, ta không thèm nhìn hắn nữa.

Hắn cũng không quấy rầy ta, rất lâu sau mới nói: “Nàng thích ngắm trăng?”

Ta gật đầu.

Mắt hắn sáng ngời, nắm lấy cổ tay ta: “Đi, ta dẫn nàng đi ngắm trăng.”

Ta khó hiểu: “Ta đang ngắm trăng mà.”

“Không giống nhau!”

Có lẽ ánh mắt hắn quá nồng nhiệt, hoặc là ta thật sự muốn ngắm một vầng trăng khác biệt.

Đến khi ta hoàn hồn, ta đã lên ngựa cùng hắn.

Ta ôm chặt eo Tô Minh Thanh, hắn cười lớn một tiếng: “Đi thôi!”

Tiếng vó ngựa vang lên trong đêm tĩnh lặng, lại vang vọng trong lòng ta.

Trái tim trong lồng ngực ta đập mạnh mẽ.

Còn mạnh hơn cả tiếng vó ngựa.

Hắn dẫn ta ra khỏi thành, đến một bờ suối nhỏ.

Lại không biết từ đâu tìm ra một chiếc bè gỗ.

Ta và hắn nằm trên bè, từ từ trôi theo dòng suối.

Ngàn sao trên trời, cũng phản chiếu xuống dòng suối.

Ta như vươn tay là có thể chạm tới mặt trăng.

Ta chưa từng làm việc trái với đạo lý như vậy.

Thật sự là hoang đường muốn chết.

Nhưng, cũng vui vẻ muốn chết.

Tô Minh Thanh ngồi dậy, đôi mắt hắn lấp lánh, trong sáng tươi đẹp: “Nàng xem, vầng trăng này có phải lớn hơn, sáng hơn vầng trăng nàng ngắm trước cửa sổ không?”

Ta cười nói: “Đúng vậy!”

Ánh mắt hắn trở nên nồng nhiệt: “Vậy thì gả cho ta.”

“Ta sẽ nàng ngươi đi xem đại mạc khói sương mù mịt, dẫn nàng đi xem thảo nguyên xanh mướt, dẫn nàng đi ngắm sao, ngắm trăng!”

“Chúng ta cùng nằm dưới ánh trăng sáng, say sưa rồi hưởng gió mát!”

“Chúng ta cùng dùng hoa thông nấu rượu, dùng nước ngày xuân pha trà!”

“Chúng ta cùng cưỡi bạch mã, cầm trường kiếm, hành hiệp trượng nghĩa.”

Đôi mắt thiếu niên lang sáng rực: “Nàng không cần phải bị giam cầm cả đời trong hậu viện, không cần phải luôn luôn mang trên mặt nụ cười hoàn mỹ, không cần phải tranh giành ghen tuông, lo lắng vất vả, ta, sẽ dẫn nàng đi xem vẻ đẹp của thế gian này.”

Chiếc bè trôi nổi theo dòng nước.

Ta nhìn vầng trăng, nó thật sự rất đẹp.

Ta muốn ngắm trăng.

Vì vậy ta khẽ nói: “Được.”

19.

Trời còn chưa sáng, Tô Minh Thanh đưa ta về Mạc phủ.

Nhưng lại gặp Sở Mặc trước cổng.

Ta biết y luôn sai người theo dõi ta nhưng không ngờ lại gặp y vào lúc này.

Thấy Sở Mặc có điều muốn nói, Tô Minh Thanh đứng chờ ở một bên, không hề tới quấy rầy, giống như kẻ chiến thắng cao ngạo ban phát lòng từ bi cho kẻ bại trận.

Sở Mặc không nhìn Tô Minh Thanh, y chăm chú nhìn ta: “Nàng đã quyết định rồi sao?”

“Ừm, thỉnh thoảng ta cũng nghĩ, liệu cuộc đời có phải chỉ là mảnh trời vuông vắn trong hậu viện này?”

Giọng Sở Mặc mang theo chút van nài: “Nếu nàng không muốn ở trong hậu viện, ta cũng có thể làm được.”

“Sở Mặc, không phải vậy, vẫn còn những thứ khác nữa.” Ta khẽ lắc đầu.

Y im lặng một lát, đột nhiên tự cười giễu: “Nàng thích hắn?”

Ta quay đầu đi, tai đỏ bừng: “Cũng có một chút.”

“Ở bên cạnh hắn, ta luôn luôn thoải mái tự tại.”

Còn khi ở bên cạnh Sở Mặc, trong lòng lại luôn căng thẳng.

Sở Mặc im lặng rất lâu, đắng chát nói: “Vậy ta thì sao? Ta phải làm sao?”

Ngươi... ngươi đương nhiên là hủy hôn rồi lấy người khác chứ.

Ta cũng không thể gả cho hai người.

Ta mím môi không nói gì.

Cũng không phải chưa từng rung động.

Nhưng ai bảo vầng trăng đẹp quá chứ.

20.

Hai ngày sau, ta nói chuyện này với Tấn Ninh Diễn.

Huynh ấy ngồi bên cạnh ta, chén trà trong tay huynh ấy dần dần nguội lạnh nhưng vẫn chưa thấy huynh ấy uống một ngụm nào.

Lúc lâu sau, huynh ấy mới khẽ nói: “Hòa Yên.”

“Muội coi ta là gì?”

Ta suy nghĩ một lát: “Tri kỷ, bằng hữu, ca ca.”

Tấn Ninh Diễn tái mặt, lập tức suy sụp: “Hóa ra... là như vậy. Ta sớm nên biết rồi.”

21.

Hôn kỳ của ta và Tô Minh Thanh được ấn định vào nửa năm sau.

Ngày xuất giá, phụ thân khóc như thể cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại ta nữa.

Ta cứ ngỡ không phải là xuất giá.

Mà là đưa tang.

Rõ ràng sơn trang Bích Hành cách Thịnh Kinh cũng chỉ mấy ngày đường, lại khiến ông khóc nhiều đến vậy.

Sau khi thành thân, Tô Minh Thanh như lời hắn nói, dẫn ta đi ngắm núi, ngắm biển, ngắm đại mạc, ngắm thảo nguyên.

Nhưng thứ ta được ngắm nhiều nhất, vẫn là vầng trăng.

Tấn Ninh Diễn cả đời không lập gia đình. Huynh ấy nhận nuôi nhi tử của thân đệ đệ, kế thừa vị trí thế tử.

Huynh ấy một lòng vì nước vì dân, sau này lên đến chức thủ phụ, mỗi khi phụ thân nhắc đến huynh ấy đều cảm khái, nước có Tấn Ninh Diễn, quả là đại phúc cho dân.

Còn Sở Mặc thì, haiz.

Ta nghĩ đến y là lại đau đầu.

Dù ta và Tô Minh Thanh đi đâu, luôn luôn "tình cờ gặp" y một cách kỳ diệu.

Ban đầu Tô Minh Thanh tức đến nghiến răng nghiến lợi, sau đó liền nghĩ thông suốt, cố ý thể hiện tình cảm mặn nồng với ta trước mặt Sở Mặc.

Mỗi lần như vậy, Sở Mặc đều tức giận bỏ đi.

Mấy ngày sau y lại xuất hiện.

Ta thực sự không nhịn được hỏi y: “Ngươi không cần lo liệu việc làm ăn sao? Rảnh rỗi đến vậy?”

Y ung dung nói: “Ta ở đây cũng có việc làm ăn.”

“...”

Thôi được rồi, y muốn như vậy thì cứ như vậy đi.

Cuộc đời này, là cuộc đời thật là tốt, thật là dài mà~

Đằng sau có ngoại truyện đóa~