“5 triệu 2, lỗ chỗ nào?”
Tôi đặt bảng sao kê ngân hàng lên bàn ăn.
Trần Chí Viễn khựng lại giữa động tác gắp thức ăn, ngẩng đầu lên nhìn tôi.
“Chuyện khởi nghiệp, em đừng có can thiệp.”
“Em chỉ muốn biết,” tôi vẫn giữ giọng bình tĩnh, “5 triệu 2 ấy, lỗ vào dự án nào?”
Anh ta đặt đũa xuống, liếc tôi một cái: “Khởi nghiệp lỗ vốn là chuyện bình thường. Em là phụ nữ, hiểu gì?”
Tôi bật cười.
Tám năm qua.
Tôi sống tằn tiện, chưa từng mua chiếc váy nào quá 500 tệ. Anh nói, phải tiết kiệm để khởi nghiệp.
Tôi đưa cả thẻ lương cho anh giữ. Anh nói, để anh lo tài chính, tôi chỉ cần yên tâm.
5 triệu 2.
Tôi muốn biết, số tiền đó đã “lỗ” vào túi ai.
“Chí Viễn.” Tôi đứng dậy, giọng chậm rãi mà lạnh băng. “Khoản tiền này, anh tính giải thích thế nào?”
Ánh mắt anh ta lập tức thay đổi. Không còn là dáng vẻ người chồng hiền hòa thường ngày, mà là một kẻ đang bị dồn đến bước đường cùng.
Bình luận